Di tích lịch sử, văn hóa

Bình Định - Miền Đất Võ

Võ cổ truyền Bình Định
Âm vang những hồi trống trận hào hùng của đoàn quân nghĩa dũng Tây Sơn một thời lừng lẫy với những cuộc hành binh thần tốc, những trận đánh dữ dội mà chớp nhoáng, tốc chiến tốc thắng... gắn liền với tên tuổi bất diệt của Quang Trung - Nguyễn Huệ, cho đến nay vẫn còn bàng bạc trong tâm tưởng người Bình Định. Vâng, chính võ thuật là một trong những nhân tố làm nên kỳ tích Tây Sơn.

Hồ Núi Một

Là một hồ nước ngọt lớn có mặt hồ rộng hơn 1.200 ha, ở xã Nhơn Tân, huyện An Nhơn, Xung Quanh hồ là suối, thác, hang động, rừng nguyên sinh, chính giữa là mặt nước hồ phẳng lặng, trong xanh, tạo nên một khung cảnh sơn thuỷ sông – suối – núi – hồ hữu tình

Suối khoáng nóng Hội Vân

suối khoáng Hội Vân
Đi về phía nam, đến địa phận thôn Hội Vân, xã Cát hiệp, huyện Phù Cát có một suối nước nóng đã nổi tiếng từ lâu. Vào nữa sau thế kỷ 18, khi ghi chép về xứ sở Đàng Trong, nhà bác học Lê Quý Đôn đã từng viết: “Phường Đông An, huyện phù Ly, phủ Quy Nhơn (vào nam Minh Mệnh 13 tức 1832, huyện Phù Ly chia thành hai huyện Phù Mỹ và Phù Cát – TG) có một cái đầm tròn. Đầm ngày ngày thường sôi, nước trong suốt tới đáy, nóng không thể gần được. lúc tạnh thì bốc khói, lúc mưa khói càng bốc lên nghi ngút. Trâu, dê ngả xuống cũng bi luộc.

Chùa hang

Chùa hang

Trong những nhánh núi thuộc dãi Trường Sơn ăn ra biển, ở địa phận thôn Hội Khánh, xã Mỹ Hòa, huyện Phù Mỹ có một khối núi đá mang tên Lí Thạch, giữa lưng chừng núi là danh thắng tên gọi Thạch cóc tự (Chùa Hang Đá), sau này còn có một tên khác là Thiên Sanh Thạch tự (Chùa đá trời sinh), nhưng trong dân gian tên phổ biến gọi là Chùa Hang.


Thắng cảnh Hầm Hô

Suối đá Hầm Hô, Tây Sơn, Bình Định

Ở vào địa phận thôn Phú Mỹ trước đây thuộc xã Bình Phú, nay thuộc xã Tây Phú, huyện Tây Sơn có một danh thắng tên gọi hầm hô. Không rõ cái tên dân dã và lạ tai này có tự bao giờ mà ý nghĩa mỗi người giải thích một khác. Có người cho rằng do ở đây có một thác nước cao chừng sáu, bảy mét, đổ vào một hầm đá rộng phát ra tiếng kêu ầm ồ như tiếng hô, báo cho người chèo bè mảng trên dòng biết sắp tới chổ nguy hiểm mà lo phòng bị nên gọi là Hầm Hô. Lại có người giải thích rằng ở miệng hầm đá mọc lởm chởm, chìa ra giống như hàm răng hô nên có tên ấy.


Ghềnh Ráng - Bãi Tắm Hoàng Hậu

Ghềnh Ráng - Bãi Tắm Hoàng Hậu
Quy Nhơn, thủ phủ của Bình Định, có hình dáng thon thả như một con tàu hướng mũi ra biển Đông. Từ lâu bãi biển Quy Nhơn được coi là một thắng cảnh đẹp với bãi cát mịn vàng óng cùng những cảnh vật hữu tình do thiên nhiên bài trí và con người tu tạo. Ghềnh ráng là một trong những tác phẩm thiên tạo. Đoa là một quần thể Sơn Thạch chạy sát tới biển, dấu vết tận cùng về phía đông của dãy núi Xuân vân trùng điệp nằm cách trung tâm thành phố chừng hai cây số về phía Nam.

Đầm Thị Nại - Bán đảo Phương Mai

Đầm Thị Nại
Phía Đông Bắc Quy Nhơn là đầm lớn chạy dài mười cây số, bề rộng tới gần bốn cây số. Đầm này đã từng có thời gian mang tên chữ là Hải Hạc Đàm, nhưng trong dân gian thì từ lâu vẫn gọi là đầm Thị Nại. Đó là cách gọi tắt của một địa danh Chàm, nguyên gốc tiếng Phạn là CriVinaya đã được phiên âm qua tiến Hán thành Thị-lị-bì-nại.

Núi Bà Hòn vọng phu

Ở vào phía Nam đầm Đạm thủy, nằm trọn trên địa phận huyện Phù Cát, choán một diện tích ước chừng trên bốn chục cây số vuông, sừng sững một quần thể núi non mà từ bao đời nay được gọi là danh sơn của Bình Định. Đó là Núi Bà (Bà Sơn). Trong các sách cổ, núi bà còn có tên chữ là Phô Chinh đại sơn.

Đảo yến Quy Nhơn

Đảo Yến
Gọi là “đảo” nhưng thực ra xứ sở của loài chim yến nằm trên địa phận bán đảo Phương Mai. Dãy Triều Châu ăn ra biển, trãi dài chừng 15 km, tạo thành những ngọn núi nhấp nhô, trùng điệp với tên gọi thật ngộ nghĩnh: Hòn Mai, hòn Chóp Vung, núi Cột Cờ, Núi Đen… và trong số đó, ngọn núi án ngữ phía nam mang tên Hòn Yến. Cứ mỗi mùa xuân đến, tiết trời ấm áp, chim yến rủ nhau tưng đàn đông nghịt đến đây làm tổ.

Bảo tàng Quang Trung

Điện Tây Sơn: Điện Tây Sơn là nơi thờ ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ, nay nằm trong khu vực nhà Bảo tàng Quang Trung thuộc khối I, thị trấn Phú Phong huyện Tây Sơn. Điện thờ này xấy dựng mới lần đầu được khánh thành năm 1960; năm 1998 được nâng cấp tôn tạo quy mô hơn nhưng không khác mấy so với năm 1960. Điện thời Tây Sơn mang trong mình có cả một câu chuyện lịch sử dài. Sau một thời gian cư trú bên quê vợ là làng Phú Lạc, Hồ Phi phúc và Nguyễn Thị Đông chuyển sang định cư ở làng Kiên Mỹ.

Các bài khác
 Hệ thông tháp Chăm
 Di tích kiến trúc tôn giáo
 Các Di Tích khác
 Văn nghệ dân gian
  Lễ Hội Đống Đa - Tây Sơn
 xem thêm



 Tìm sản phẩm

 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 

Truy cập: 4238

 © Bản quyền thuộc Sở khoa học công nghệ Tỉnh Bình Định
 Xem qui định sử dụng - Các vấn đề về bảo mật